Performance: The great shift @ Salon Saigon

Image result for the great shift salon saigon

Cuộc chuyển mình vĩ đại được lấy cảm hứng từ bài giảng “Không bùn thì cũng Không sen” của thiền sư Thích Nhật Hạnh, như một khảo nghiệm về thế giới mà chúng ta đang sống; một cánh cổng hướng tới tự do và giác ngộ.

Loài người đang phản kháng lại các thiết chế được đặt ra cho họ và tiến vào lãnh thổ của những kẻ chiêm nghiệm về thế giới. Họ bắt đầu suy vấn về những bí ẩn to lớn của cuộc sống, bản thể, và vũ trụ. Những con người trần tục, với cả cuộc đời gần như bị đánh lạc hướng bởi con tạo xoay vần hay bàn tay của xã hội, đã dần dần tỉnh giấc. Trong sự tĩnh lặng của thiền định, chúng ta lần bước trên con đường theo đuổi sự thông tuệ, vươn ra để tìm một câu trả lời khó nắm bắt nhưng cũng cuốn hút đến tột cùng. Chúng ta tin là mình đã tìm thấy nó, tin rằng cuối cùng mình đã hiểu những bí mật của tự nhiên, thông qua quá trình thiền định và phục hồi tuyến yên trong não bộ. Chúng ta đang bừng tỉnh khỏi giấc ngủ sâu rơi tõm, để mở  cửa trái tim nơi tình yêu nảy nở thăng hoa. Đây là cuộc chuyển mình vĩ đại của chúng ta.

Có lẽ, tôi hợp với một buổi biểu diễn “suồng sã” hơn thế này.

The Great Shift mang nét gọn ghẽ vuông vức, chau chuốt nhưng lại không gợi cho tôi nhiều cảm xúc. Trong bóng tối, mọi thứ trở nên chân thực hơn, tiếng piano vang lên êm đềm như sóng vỗ, tiếng âm thanh điện tử rít trong không gian, như quả bóng kim loại đập từ bờ tường này sang bờ tường kìa. Mẹ Thiên Nhiên rẽ thuyền giữa rằng ranh của Sự Sống và Cõi Chết, Mẹ đầy mùi của lá mục và khuôn nghiêng lấp lánh tựa vì sao trơ trụi. Mẹ Thiên Nhiên mang tấm lòng thành hồi sinh Con Người từ Cõi Chết. Con Người có một khuôn mặt vuông vức trong một thân thể mềm mại, và thắt ngang hông một cái xích, như dây rốn của đứa trẻ mới sinh. Con Người tự chọn giới tính, tự chọn là phụ nữ để yêu người đàn ông, và gục ngã khi thời gian đến, không phải là gánh nặng trên vai, nghiễm nhiên như vòng luân hồi xuân qua hạ tới.

Tôi nhớ đến chuyện “cái tên”. Giả sử, tồn tại người đầu tiên thấy màu đỏ (một màu cố đinh) và đặt tên đó là màu đỏ, để so sánh với hiện tại, có quá nhiều màu được coi là màu đỏ. Có hay không tồn tại một cái tên để xác định một vật thể? “Quả bóng đường kính 13 cm làm bằng sắt nguyên chất”, và gì nhỉ, tồn tại lúc 12h30 ngày 02/03/2017, đã đủ chưa?

Giữa danh từ, tính từ và động từ thì tôi thấy tính từ mang “cảm tính” nhất. Bỏ qua hai từ “tốt/xấu” vớ vẩn quá rạch rồi. Tôi lấy ví dụ với từ cụ thể hơn là “chăm chỉ”. “Chăm chỉ” là như thế nào? Cường độ, hành động, giới hạn sự vật? “Chăm chỉ đọc 2 cuốn sách trong 8 giờ”? Bạn có nghĩ là nên kết hợp động từ với tính từ để giảm “cảm tính” đi không?

Bắt trẻ đồng xanh – J.D Salinger

Image result for caulfield holden
Holden Caulfield

Holden Caulfield, nếu cậu ước ao tác giả cuốn sách cậu ưa thích là “một thằng bạn cực đỉnh và bạn có thể nói chuyện với ổng bất cứ lúc nào” thì tôi nghĩ nói chuyện với cậu không phải là ý tồi. Ý tôi là ít ra tôi biết về cậu nhiều hơn là J.D Salinger – gã không yêu cuộc sống này cho lắm (ý tôi là cuộc sống mà thời gã còn sống).

Tôi nghe cậu kể 3 lần, lần đầu được 1/3 thì bỏ, lần thứ hai 2/3 và nghe lại, lần thứ ba là sáng hôm nay. Đầu tiên, tôi phải làm quen với thứ ngôn ngữ phải gió và mắc dịch của cậu. Sau đó, mới tính tiếp chuyện học ba câu tựa như chào buổi sáng hay anh có khỏe không ở hành tinh toàn những gã nói thứ tiếng đó cậu, thì tôi mới có thể ngồi nghe cậu nói. Nhanh chứ?

Cậu giống như viện bảo tàng gần nhà, cậu cứ mãi 17, còn lũ độc giả chúng tôi sẽ 21, 27, hay 43, mỗi lần nghe cậu kể chúng tôi sẽ là cái đứa sẽ thay đổi. Cậu thì không, trước sau như một, dù cậu trông như một gã điên bốc cháy đang chạy xuống dốc.

Hẳn phải ghét bỏ nhiều thứ lắm mới có thể chê trách nhiều thứ như cậu? Hẳn cũng như yêu, cậu phải để tim trần trụi, để có thể đớp lấy từng âm rung, rồi tung ra tràng dai đại hãi “bộ tịch” này, “bộ tịch” nọ. Cậu ngớp đến tận cổ rồi đúng không?

Cậu nhạy cảm kinh, Holden ơi. Như kiểu cậu có thể nghe được những gì loài chó nghe được, nhưng trớ trêu lại có bộ não của loài người. Trớ trêu hơn nữa cậu không giống đa số loài người cho lắm.

Tôi nghe cậu kể về hai đứa em hơn cả, em Allie với găng tay viết thơ, và em Phoebe gọn ghẽ tinh tươm. Hai đứa bé cũng khiến tôi thấy dễ chịu.

“Trước tiên, tôi không ưa gì thấy em trong cái nghĩa địa ngu ngốc ấy. Ở giữa một tụi đã chết và mộ bia. Khi có mặt trởi thì không đến nỗi tệ lắm, nhưng có hai bận – hai bận – khi chúng tôi đến thì trởi bắt đầu mưa. Thật kinh khủng. Trời mưa ngay trên cái mộ phải gió của em, mưa trên cỏ trên bụng em. Mưa khắp cả. Tất cả những người đi thăm mộ đều chạy như điên để chóng chui vào xe hơi của họ. Chính điều đó làm cho tôi cáu tiết. Mọi người đều chui vào xe, văn máy thu thanh nghe rồi đi đến một nơi sộp để ăn tối – tất cả mọi người, chỉ trừ em Allie.”

Cậu còn bất lực khi xóa những vết Đ.M bên trường của em Phoebe. Cậu đang cố bảo vệ đứa em còn lại trong thời lũng loạn đó à?

Ít ra cậu cũng bảo vệ được Allie rồi.

Mấy đứa quá đáng

6
All images © Paolo Raeli

 

Tôi thích mấy đứa như thế, những kẻ tồn tại chả phải để thỏa mãn bất cứ ai. Gọi tụi nó điên, thiệt chả phải. Tụi nó tỉnh táo có thừa để biết đâu là hạn định, nhưng tụi nó quan tâm làm gì. Cái tụi nó quan tâm là tụi nó sướng thế nào thôi.

Nhận dạng mấy đứa này cực dễ. Tụi nó không bao giờ than buồn, không biết chán, càng không biết tủi. Thay vào đó, tụi nó biết sướng, biết đau và khổ hoài.

Lũ chúng nó chỉ biết làm hồng hộc, lụy tình vãi cả ra

Lũ dễ dãi – ai cũng tôn trọng.

Lũ sợ chết – ai cũng thương.

Image result for Paolo Raeli

Related image

Image result for Paolo Raeli

Image result for Paolo Raeli

(

về đi em, về đi
khi những chú mèo còn thức
vẫn luồn trong đêm vẫn rúc vào ngủ say bên ngực
về đi, về đi

về đi em, về đi
khi những ngọn đèn chưa tắt
ngoài song gió đã ngừng bay và những rặng mưa đã thôi còn hắt
về đi, về đi

về đi em, về đi
khi chúng mình còn trẻ
vẫn ngơ ngác vẫn đi vẫn yêu vẫn nghĩ về cuộc sống
vẫn câu chuyện nói ngàn lần vẫn còn chờ được kể
về đi, về đi.

29.12.2015

)

về đi anh, về đi
khi nỗi đau còn chưa dứt
vẫn lặng thinh chừng mực vẫn khúc tình thẩn thơ
bên vực
về đi, về đi

về đi anh, về đi
khi em chẳng còn trẻ
đợi mùi da diết, đợi vị đúng sai
đợi cả thương anh
về đi, về đi

về với em

09.08.16

(phỏng theo bài thơ trên)

Tôi tỉnh dậy sau cơn mộng mị dài.

Lòng khập khiễng. Cổ khô khốc. Vị nồng đắng cuộc thành từng cơn, cứ chốc chốc lại trồi lên, tưởng như cuộn lấy lưỡi mà kéo xuống. Tôi không thốt nổi nên lời.

Tôi nằm đấy, mắt dán vào trần nhà trắng toát. Tôi biết mình ở đấy, trên trần nhà, trần như nhộng. Lạnh luồn qua khe giữa chân, lượn lờ trên làn da ửng đỏ. Anh vẫn thường thế, hiện ra trong giây phút tôi vô thức, khi tôi không còn tin mình xứng đáng để tồn tại. Anh dù có hay không, tôi vẫn ý thức được mình trơ trọi.

Từ từ đứng lên, đầu vẫn lâng lâng. Tôi thấy trong gương một cô gái tóc vàng xinh đẹp nhìn lại mình. Mái tóc xõa dài xuống bầu ngực tròn trịa, cái mũi hếch lên đầy thách thức, làn da trắng hồng mịn màng. Cô đẹp theo một chuẩn khuôn sẵn của thế giới. Tôi đưa tay lên, cô đưa tay lên. Tôi xoắn lọn tóc, thì phát hiện ra tóc mình đã đổi màu, cô gái trong gương ngỡ ngàng nhìn tôi.

Cảm giác lạnh buốt đến đốt sống cổ.

Nhắm nghiền mắt, sau hai đợt cố gắng, cổ họng tôi rung lên, tôi hét to nhất có thể. Tôi không nghe thấy tiếng mình, chỉ thấy xung quanh là một màn đêm vô vọng.

Tôi thấy mình lạc giữa con phố đông người. Trần trụi nhưng đôi tay khẳng khui, đôi chân thô kệch này là của tôi.

Thản nhiên lạc giữa con phố, tôi bắt gặp những chốn thân quen và những người thân thương. Họ thản nhiên đáp lại tôi bằng một nụ cười trong ánh mắt.

Tôi gặp anh trong quán café quen thuộc cuối phố. Mùi lớp bông sữa béo nguậy trong làn khói cà phê thoang thoảng phất phơ lên trước mặt anh.

Anh đã thương em?

Anh đã.

Anh gật đầu, đưa muỗng khuấy nhẹ lớp cà phê bên dưới. Từng hạt nhỏ đen li ti cuộn thành vòng xoáy. Lòng tôi tựa như ngân theo giai điệu của từng hạt li ti ấy.

Cám ơn anh.

vắn về #168hourscountdown

Nếu ai hỏi giờ tôi muốn sống thế nào, tôi sẽ trả lời ngay là sống thế này, sống như kiểu ở thời hiện tại. Tôi không định nghĩa tuổi trẻ giới hạn trong những con số, khoảng tuổi ấy, chừng mấy năm đó, còn trẻ lắm. Tôi là ở đây, lúc này.

#168hourscountdown đơn giản là những gì tôi học được mỗi ngày một chút, vui hơn một chút mỗi ngày.

À, tôi sẽ vẽ nữa!