Sài Gòn lại chớm lạnh. Sài Gòn có một mùa thế, mưa rỉ rê thủ thỉ cả ngày, và quá nửa đêm thì sương lạnh rung từng thớ thịt. Bao giờ cũng ngắn ngủi quá đáng. Đêm, gái say với Sài Gòn, vụt qua những con đường tĩnh lặng đến thẫn thơ, hy len vào khối...

Sài Gòn lại chớm lạnh.
Sài Gòn có một mùa thế, mưa rỉ rê thủ thỉ cả ngày, và quá nửa đêm thì sương lạnh rung từng thớ thịt.

Đê mê.

Bao giờ cũng ngắn ngủi quá đáng.

Đêm, gái say với Sài Gòn, vụt qua những con đường tĩnh lặng đến thẫn thơ, lặng len vào khối lạnh bồng bềnh trên cầu. Gái lướt qua khuôn mặt đứa bạn. Chẳng thể giải thích tại sao, gái cũng ngây ngơ như nó thôi. Có lẽ gái đúng, có lẽ gái sai, nhưng rồi nó và gái hẳn vất vưỡng.

Đêm lạnh hơn, gái thèm cái giường có mùi cũ.